Thăm ngôi nhà ma ở Đà Lạt vào 1 chiều mưa …

Ở giữa ngôi nhà còn có một lối cầu thang tối tăm dẫn lên lầu nhưng cả nhóm không ai dám bước vô. Sự im lặng bao trùm, chỉ có tiếng mưa và tiếng bước chân trên gạch vụn. Ngôi nhà trống trải nhưng đủ gợi cảm giác sợ cho những ai yếu tim, nhất là các bạn gái. Cả nhóm bước ra khỏi phòng chính của ngôi nhà, leo cầu thang lộ thiên bên hông để lên trên.

dalatvatoi-JPG-9192-1412328070.jpg

Mưa phố núi ngoài đường thấm lạnh
Vào nhà ma quạnh vắng nhân lên
Ngoài kia từng giọt mưa không tên
Rơi rả rích như lời than oán

Vào nhà ma bới bụi thời gian
Trăm năm trước gia nô – xa mã
Tiếng rộn cười như bản tình ca
Nay còn lại lâu đài hoang phế

Ngẫm thời gian qua bao thế hệ
Lúc xum vầy ai nghĩ hợp tan
Khêu đèn lên ánh sáng vỏ vàng
Hồn cố chủ nơi nào đâu thấy !?

Thăm ngôi nhà ma ở Đà Lạt vào 1 chiều mưa …

Cô gái khoảng 25 tuổi sống ở Đà Lạt nhắc nhở nhóm người chuẩn bị bước vào ngôi nhà ma trên đèo Prenn rằng các bạn nữ tóc dài phải cột cao lên trước khi vào.

Nhờ có khí hậu mát rượi quanh năm, nhiều rừng thông và núi đồi mà Đà Lạt trở thành điểm đến yêu thích của khách du lịch. Người ta còn ưu ái gọi Đà Lạt là “Paris của Việt Nam” vì ở đây lưu giữ những ngôi biệt thự cổ kính, sang trọng từ thời Pháp thuộc. Bên cạnh vẻ đẹp thơ mộng thích hợp cho các cặp tình nhân, Đà Lạt còn cuốn hút du khách về những ngôi nhà ma bị bỏ hoang cùng với lời đồn thổi rùng rợn.

Một nhóm gồm 6 người bạn thuê xe du lịch để đi vòng vòng Đà Lạt trong một buổi chiều. Ban đầu chỉ định xem hoa, ăn uống rồi đi chợ Đà Lạt, thế nhưng một anh bạn trong nhóm chợt nảy lên ý tưởng vào ngôi nhà ma bị bỏ hoang ở Đà Lạt. Lúc này ngoài trời mưa rả rích, cảm giác vừa sợ nhưng vừa phấn khích. Sau một hồi biểu quyết, cả nhóm quyết định nhờ chú tài xế chở đến ngôi nhà ma nằm trên đèo Prenn, Đà Lạt.

Mưa nặng hạt hơn, xối xả vào cửa xe, khung cảnh ảm đạm khiến con đường vào ngôi nhà thêm phần rờn rợn. Đường đến ngôi nhà ma đèo Prenn rất vắng xe cộ, thỉnh thoảng mới thấy một chiếc xe hơi chạy ngược chiều vội vã. Rồi chú tài xế quẹo lên một con dốc và thắng lại. Bung dù bước xuống xe, cả nhóm hoảng hồn khi phát hiện một đôi giầy con nít nằm trên đường, trước xe. Có vẻ như ai đó đang muốn thêu dệt thêm những câu chuyện xoay quanh ngôi nhà.

Rùng rợn không bằng một đêm mưa tôi một mình tìm đường lên đỉnh đèo tối om để tìm cho bằng được quán cafe nổi tiếng ở Đà Lạt, quán “Cung Tơ Chiều”. Nhớ rất rõ đêm hôm ấy thứ Bảy mưa phùn, đường lên đỉnh đồi tối om om, vừa chạy xe máy lên giữa đồi thì gặp một đôi nam nữ đứng tình tứ tâm sự, ớn lạnh tưởng là…ma. Và thật không ngờ quán cafe trên đỉnh đồi hoang vắng lại đông khách như vậy, nữ chủ quán cũng khá là “dị”, giọng hát mộc, khàn, chị hát nhạc TCS, Ngô Thụy Miên, Vũ Thành An…nói chung bài nào cũng hát tốt. Đáng chú ý là cô gái trẻ của quán, giọng rất hay, hát tốt, tôi đánh giá không hề thua kém ca sĩ Nguyên Thảo (người nữ ca sĩ trẻ hát chung với Tuấn Ngọc)…Ôi Đà Lạt…đọng lại trong tôi nhiều kỷ niệm. Nhất định tôi sẽ quay trở lại.

Đi bộ đoạn ngắn, cả nhóm nhìn thấy bốn người khác lái hai chiếc xe máy đi vào hiên nhà hoang. Họ cũng từ Sài Gòn mới lên và đang được bạn mình là cô gái khoảng 25 tuổi, sinh ra ở Đà Lạt dẫn đến ngôi nhà ma. Không ai nói ai, hai nhóm nhập lại để đi chung cho đỡ sợ. Khi định tiến vào ngôi nhà thì cô gái 25 tuổi gọi ngược các bạn nữ lại và bảo rằng: “Ai tóc dài cột lên hết rồi mới vô trong nhà ma”.

Những bạn nữ trong nhóm vội vã cột tóc lên cao và có chút lạnh gáy. Theo lời cô gái kể thì đó là lời dặn của bà ngoại cô sống ở Đà Lạt rất lâu rồi dù không giải thích rõ. Trời vẫn tiếp tục mưa và nhóm người bắt đầu tiến vào. Bên trong ngôi nhà đặt một bát nhang, bó hoa để cúng. Hầu như mỗi bước chân đều có thể đạp lên gạch vụn vì ngôi nhà đã bị đập phá. Nhiều chữ viết nguệch ngoạc trên tường do những người từng tới đây vẽ lên.

Ở giữa ngôi nhà còn có một lối cầu thang tối tăm dẫn lên lầu nhưng cả nhóm không ai dám bước vô. Sự im lặng bao trùm, chỉ có tiếng mưa và tiếng bước chân trên gạch vụn. Ngôi nhà trống trải nhưng đủ gợi cảm giác sợ cho những ai yếu tim, nhất là các bạn gái. Cả nhóm bước ra khỏi phòng chính của ngôi nhà, leo cầu thang lộ thiên bên hông để lên trên.

phuotvn-9662-1412328070.jpg

Nhiều người tò mò thường tìm đến đây và đi sâu vào trong nhà. Ảnh: phuot

Bên cạnh ngôi nhà còn có một ngôi miếu thờ. Ngôi nhà hoang không có gì ngoài vẻ điêu tàn và những câu chuyện thêu dệt. Cô bạn đi cùng cầm máy chụp hình nhưng không dám chụp, hỏi ra thì cô sợ rằng mình sẽ bắt được hình ảnh bất ngờ nào đó trong căn nhà, thế là thôi.

Thám thính ngôi nhà ma chừng 15 phút, cả nhóm quyết định đi về. Bước lên xe rời khỏi ngôi nhà, cả nhóm vẫn ngoái lại nhìn một lần nữa. Tóc vẫn chưa dám thả xuống. Chú tài xế chở nhóm đi ăn một vài món để lót dạ, nhưng cả buổi không ai ngon miệng.

Hậu quả là đêm buông xuống, cả nhóm chập chờn, bị đeo bám bởi nỗi sợ vô hình, rồi tự hứa với lòng không bao giờ đi nhà ma lần nữa, dù thừa nhận rằng đó là một trong những điểm thú vị vô cùng của Đà Lạt.

 

 

1 Comment

  1. Tremendous things here. I’m very happy to peer your article. Thanks so much and I am having a look ahead to touch you. Will you kindly drop me a e-mail?

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*