Đến Cù Lao Dung thăm đền thờ Bác Hồ – Du Lịch Sóc Trăng

về Cù lao Dung thăm đền thờ Bác Hồ
về Cù lao Dung thăm đền thờ Bác Hồ

Cù Lao Dung là một huyện thuộc tỉnh Sóc Trăng. Huyện lỵ đặt tại thị trấn Cù Lao Dung. Huyện như một hòn cù lao lớn, nằm giữa 2 tỉnh Sóc Trăng và Trà Vinh, bao gồm 3 hòn cù lao nhỏ gộp lại: Cù lao Tròn, Cù lao Dung và Cù lao Cồn Cộc.

Cù Lao Dung là vùng đất cồn chạy dài hơn 40km trên sông Hậu thuộc huyện Cù Lao Dung tỉnh Sóc Trăng

y

Theo các tài liệu lịch sử, vùng đất Cù Lao Dung từng được nhắc đến với nhiều tên gọi khác nhau trong quá trình hình thành và phát triển của tỉnh Sóc Trăng. Thời nhà Nguyễn, Cù Lao Dung được gọi là Huỳnh Dung Châu (theo di cảo của Trương Vĩnh Ký). Đến nay vẫn chưa có một cách giải thích nào thật đúng về ý nghĩa của tên gọi Huỳnh Dung Châu. Nhiều nhà phân tích cho rằng đây là thói quen đặt tên theo Hán tự của các quan lại trong triều nhà Nguyễn, đôi lúc cách này không hàm chứa được những ý nghĩa thực của vùng đất đó.
Trong khi đó, người bản địa gọi vùng đất này là Cù Lao Vuông, có nghĩa là dãy đất nổi giữa sông có hình thù vuông vức. Nhưng khi đối chiếu với bản đồ địa lý tỉnh Sóc Trăng được vẽ ra từ năm 1909, thì hình thể của vùng đất này không hề đúng với thực tế của tên gọi. Do đó, người ta gọi là Cù lao Duông và cho rằng đó là cách gọi của người Khmer muốn chỉ “Cù lao của người Việt”, dần dần đọc trại ra thành Cù lao Dung. Giả thuyết này cho rằng trong tiến trình khai phá vùng đất mới, có một bộ phận cư dân Khmer len lỏi vào nội địa của vùng Ba Thắc bằng đường biển và đã dừng chân tại đây để bắt đầu cuộc sống mới.
Trong thời kỳ đầu, vùng đất này còn rất hoang vu, chưa có dấu chân người, là địa bàn trú ngụ của loài cọp vùng đồng bằng sông nước. Thỉnh thoảng, chúng hay mon men xuống mé rạch để săn mồi, đôi khi lại “thả bè” qua Vàm Tấn hoặc vùng giáp ranh với Kế Sách trong một thời gian ngắn rồi chúng kéo nhau trở lại vùng Cù lao làm nơi trú ngụ chính. Vì thế người dân bản địa gọi là Cù lao ông Cọp hoặc là Hổ Châu.
Cù Lao Dung còn có tên gọi khác: Cù Lao Kăk-tunh (có sách viết Koh-tun). Trong quyển “Tự vị tiếng nói Miền Nam”, Vương Hồng Sển giải thích rằng đây là cách gọi của người Khmer, người Kinh phiên ra là Cù Lao Cồng Cộc (hoặc Cù Lao Chàng Bè). Đó là một loài chim chuyên ăn cá, có bộ lông đen, chân dài, thân lớn nhưng thịt ăn không ngon, có biệt tài săn cá rất giỏi. Trong những năm chiến tranh, loài chim này có rất nhiều ở trong vùng nông thôn sâu, vùng bưng biền hoang hoá hoặc các khu vườn tạp. Ngày nay, loài chim này hầu như không còn nữa

Đến Cù Lao Dung lần đầu không có người hướng dẫn thì rất dễ đi lạc bởi những bờ bao – cũng chính là những con đường nối liền nhau giữa các khu vườn, mảnh rẫy như những bờ tường thành băng ngang, xẻ dọc như mê cung. Chỉ tính riêng phần đê bao vòng ngoài đã lên đến 300 km.

Còn bờ bao phía trong thì khó có thể tính hết được. Đi trên bờ bao, đưa tay ngắt một chùm sapôchê ngay trước mặt bên này hoặc qua bên kia bẻ một trái cam quả thật là thú vị phải không các bạn! Còn khi nước lớn đi dạo trên những con rạch ngoằn ngoèo bằng vỏ lãi hay bằng xuồng thì mới cảm nhận được hết cái thi vị của đất cù lao. Người dân cù lao rất hiếu khách! Đến nhà nào, du khách cũng được mời những đặc sản có trong trong vườn nhà. Đó có thể là một ly nước dừa ngọt mát hay rổ cam, chùm nhãn,…

Hay được ngồi nghe những lão nông tri điền kể chuyện ngày xưa be bờ, lặn đất,… hay chuyện đánh Tây bằng tầm vông, mã tấu; chuyện đánh tàu mỹ bằng cách đóng cọc, căng dây chì bắt bo-bo; hay chuyện bắt kình ngư ngày xưa đi lạc vào vùng cửa sông chẳng hạn. Tin rằng du khách khó lòng mà rời gót! Nếu gặp may, du khách có thể được đãi món đặc sản đất cù lao mà bây giờ có thể nói rằng đã “cực hiếm”. Đó là cá bống sao kho chồn, một món tuy dân dã nhưng chỉ nếm qua một lần thì khó có thể quên được.

7g;

Một góc Cù Lao Dung

Cá bống sao chỉ lớn độ ngón chân cái, nhưng gan cá bống sao lớn gần bằng cái bụng của nó. Vị nhẫn nhẫn, bùi bùi của gan cá, cộng với mùi hăng hăng, nồng nồng của rau cải trời mọc quanh vườn nhà thì thật… tuyệt vời. Một món độc khác là cá thồi lồi nướng chui, ăn kèm bún, rau sống, chấm nước mắm chua dằm bần dĩa chín,… Món này bỏ xa món cá lóc nướng chui.

Khi bắt được một chú thòi lòi, tin rằng với những du khách yếu lòng khó có thể vùi chú cá vào đống lửa than vì đôi mắt lộ to tròn ngơ ngác, bộ vi lưng màu sắc lộng lẫy vươn cao như hàng kỳ của một viên dũng tướng ra trận. Khi chiều dần xuống du khách có thể tận hưởng cảm giác bồng bềnh trên con rạch Tráng, vốn ngày xưa chính là cửa Ba Thắc – một trong chín cửa của sông Cửu Long, mới thấy hết nét đẹp và thơ của xứ cù lao với những rặng bần trải dài hút tầm mắt, tiếng đàn ong vo ve.

g

 Cánh đồng lúa xanh tốt.

Hoàng hôn xuống, lấp loá đèn đom đóm như đêm hội hoa đăng trên sông nước cù lao. Có lẽ, ngày xưa chúa Nguyễn có dịp qua đây trên con rạch Tráng, cảm với vẻ đẹp của hàng bần nên mới cải tên cho “bần” thành Thuỷ Liễu.

Hiện rừng bần phòng hộ đang ngày càng lấn biển và trải dài suốt dọc bờ sông Hậu ở cả hai phía. Với những trái bần dĩa, bần ổi chín “dốt” chấm mắm sống hoặc muối,… bảo bảo đảm các bà, các chị, các cô sẽ rất thích.

Mời bạn xem video của đài TH Cần thơ về Cù lao Dung thăm đền thờ Bác Hồ 

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*